Trời Cali hôm nay mưa rả rích từ 4 giờ sáng do ảnh hưởng của bão Marie. Đã mấy tuần qua thời tiết nơi đây nóng và ẩm, nhiệt độ luôn dao động trong khoảng 90 đến 100 độ F với độ ẩm trung bình lên đến 80 phần trăm làm người tôi cứ đổ mồ hôi nườm nượp, khó chịu vô cùng.
Ngã người lên chiếc ghế Lazyboy, hớp một ngụm cà phê nóng, tôi hăm hở mở Youtube và lướt qua các bài hát về mưa. Tôi chọn nhạc phẩm Thương Nhau Ngày Mưa của Nguyễn Trung Cang rồi thả hồn vào thế giới ảo mộng của âm nhạc. Cuốn phim về cuộc đời tôi đột ngột ngừng chạy rồi bắt đầu "tua" thật nhanh, ngược trở về 45 năm trước cũng vào một ngày mưa gió nơi cố hương.
Lúc đó vào khoảng đầu thập niên 1980, học hành dang dở, công việc bế tắc, tôi quyết định rời Cần thơ đến một nơi chốn mới để tìm cơ hội phát triển bản thân và cũng để bớt đi một gánh nặng cho gia đình. Tôi còn nhớ hôm đó là một sáng Chúa Nhật tôi đến nhà thằng bạn thân để từ giả trước khi lên đường. Nhà nó nằm trong con hẻm nhỏ ở ngay bên kia đường Nguyễn trải nên tôi chọn đi bộ cho tiện. Nào dè lúc trở về chỉ còn cách nhà độ 50 mét thì trời đổ mưa to như trút. Thoáng thấy một chiếc cổng sắt có mái che cách đó không xa, tôi lao vội đến tìm chỗ đứng trú mưa. "Mưa lớn quá vậy...Kiểu này bão chớ hổng chơi!" tôi lẩm bẩm một mình. Gió thổi lạnh, tôi vụng về gắn một điếu thuốc Hoa Mai lên môi rồi bật chiếc hộp quẹt ga châm lửa. Đúng là thuốc lá "dzỏm" cứ ngún mãi làm tôi mấp muốn hụt hơi!
Bổng một giọng nói đàn ông vang lên từ đằng sau chiếc cổng sắt vừa hé mở:
- Xin lỗi tìm ai ạ?
Tôi trả lời:
- Dạ em "đụt mưa" thôi anh! Nhà em bên kia đường nhưng chạy về là ướt hết.
Người đàn ông nói:
- Thôi vô trong nhà đi em, chớ đứng đây ướt hết mình rồi bịnh bây giờ.
Tôi thật sự bối rối, chỉ biết lí nhí trả lời:
- Cám ơn anh.
Tôi lặng lẽ đi theo người đàn ông vào nhà. Anh có mang theo một chiếc dù màu đen lớn nên đủ che cho cả hai chúng tôi, đúng là hay không bằng hên!
Tôi không khỏi quan sát thấy một tấm bảng hiệu treo bên trên cửa ra vào mang mấy dòng chữ: " Lớp nhạc C.H. chuyên dạy đàn Guitar, đặc biệt classic, Flamenco".
Căn nhà thuộc loại nhà phố (townhouse) gồm hai tầng và một sân thượng bên trên. Bước vào phòng khách tôi không khỏi trầm trồ. Hai bên vách treo mấy chục cây đàn guitar còn rất mới từ loại trung bình cho đến đắt tiền đủ hình dáng, kích thước vô cùng ấn tượng.
Người đàn ông tôi đoán độ ba mươi mấy, bốn mươi tuổi, chỉ vào bộ ghế sa-lông giữa nhà vồn vã mời:
- Ngồi đi em!
Tôi rụt rè ngồi xuống chiếc sofa mà lòng vẫn còn một chút ngạc nhiên trước sự hiếu khách của chủ nhà. Người đàn ông ngồi xuống, móc trong túi áo ra một gói "ba số 5", lấy một điếu rồi đưa tôi nguyên bao thuốc:
- Làm một điếu cho ấm!
Thấy tay tôi còn cầm điếu Hoa Mai, người đàn ông mỉm cười chỉ cho tôi cái gạt tàn:
- Thuốc kia lát hãy hút tiếp. Giờ hút cái này đi.
Dĩ nhiên là tôi dụi điếu mai và lấy một điếu "ba số" vì đó là "thuốc lá ngoại" lâu lâu tôi mới có dịp hút.
Người đàn ông mở đầu câu chuyện:
- Anh là C.H. dạy đàn guitar mới dọn về đây mấy hôm nay thôi. Còn em?
Rồi thì tôi và anh thay phiên nhau giới thiệu bản thân ở mức độ cho phép. Anh nói là dân Sài Gòn trôi nổi xuống miền Tây kiếm sống, anh có vợ nhưng không có con. Tôi kể cho anh nghe về Cần Thơ và công việc tôi làm nhưng không hề đả động tới việc tôi sắp rời đi.
Đột nhiên anh hỏi tôi:
- Em có chơi đàn không?
- Chút chút thôi anh, em thích hát và đệm mấy cái hợp âm thường thường thôi.
C.H. rủ rê:
- Làm mấy bài đi. Anh solo em đệm theo.
Tôi vui vẻ đáp:
- Chơi luôn, anh chọn bài đi.
Người thầy dạy đàn bây giờ có dịp giới thiệu bộ sưu tập guitar của anh. Anh thao thao bất tuyệt về xuất xứ và chất lượng đặc biệt của từng cây đàn. Đang nói hăng say, anh bất chợt ngưng bặt, gãi gãi đầu rồi cúi xuống nhấc một chiếc đàn Yamaha còn rất mới đưa cho tôi:
- Cây này hợp với em. Chơi thử đi, đã lắm đó!
Đúng là đã thiệt (và đắt tiền nữa!), tôi gảy mấy cái lên bộ dây nylon còn mới toanh mà lòng lâng lâng khó tả.
Hai anh em chơi nhạc độ dăm phút thì một người phụ nữ trẻ trong chiếc áo ngủ trắng dáng thon thả mái tóc đen huyền dài đến thắt lưng từ trên cầu thang thong thả bước xuống.
Người phụ nữ cất giọng giả lả:
- Xin lỗi không biết có khách!
Anh C.H. nói luôn:
- Xuống ngồi chơi đi em. Bữa nay mưa gió quá ở nhà chơi chút đi. Đây là em Hùng, trú mưa trước cửa nên anh kêu vô đây chơi chờ hết mưa hả về. Nè, Hùng. bà xã anh, H.!
Tôi đứng dậy chào người phụ nữ:
- Chào chị H.
Người phụ nữ ngồi xuống kế bên tôi rồi móc ra một gói Pall Mall classic loại không có đầu lọc, châm lửa hút. Nhẹ nhàng nhả khói lên phía trần nhà, chị H. quay sang phía tôi nhận xét:
- Người miền Tây dễ thương ghê! Từ hôm chị về đây thấy ai cũng thật thà, chất phát lại vui vẽ, dễ mến.
Câu chuyện nổ rang giữa tôi và vợ anh C.H. xoay quanh đời sống và con người Sài Gòn cũng như miền Tây nói chung và Cần Thơ nói riêng. Sau độ mười lăm phút, chị đột ngột hỏi:
- Để chị làm cà phê uống nghe? Nhanh lắm!
Tôi và anh C.H. vừa đàn xong một bản nhạc, chị đã quay trở lại với 3 tách cà phê phin nóng bốc khói. Chị đặt cà phê xuống bàn rồi đi lại phía chiếc tủ buffet mở cửa, lôi ra một chồng các tập nhạc trẻ xuất bản trước 1975. Chìa mấy tập nhạc về phia tôi chị nói:
- Thương nhau ngày mưa đi, hợp lắm đó! Chị hát em bè, o.k. ?
Tôi liếc nhìn ra ngoài hiên. Trời vẫn còn mưa như trút nước, có hay tâm trạng tôi đang rối bời.
Tiếng guitar trầm ấm của anh C.H. chợt vang lên hòa với khói thuốc bảng lảng như sương mù Đà Lạt đã kịp thời lôi tôi ra khỏi thực tế để đắm mình vào thế giới huyền ảo của âm nhạc.
...Như mưa ngày nào thấm ướt vai em
Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm
Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm
Thương nhau thật nhiều biết mấy tin yêu
Trao nhau trọn tình dẫu có điêu linh
Xa nhau trọn đời vẫn nhớ thương nhau
Thương nhau
Thương nhau
Thương nhau
...Hai vợ chồng C.H. say sưa đàn hát, tôi vừa đệm vừa bè theo...Thích quá, mê ly quá! Tâm hồn tôi chợt bay bổng lên khỏi những tầng mây đen kịt để tìm đến với mặt trời rực rỡ... Trong khoảnh khắc, sợi tơ lòng rối bời như đã được một bàn tay vô hình tháo gỡ. Thượng đế không vô tình và người đời cũng không vô tâm như tôi hằng tưởng. Hóa ra vẫn còn có những mái nhà ấm cúng, những con người xa lạ hiếu khách và giàu lòng yêu thương đã được sắp đặt sẵn để che chở cho tôi trong mọi cơn bão táp của cuộc đời, giống như hôm nay...Tôi tự hứa với lòng sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mọi người lạ cũng như quen mà tôi đã và sẽ có dịp gặp gỡ.
Tay vẫn đánh đàn như một phản xạ, mắt tôi ngước nhìn lên trần nhà. Bên trên chỉ là bầu trời xanh lơ với một cụm mây trắng trôi lững lờ. Tôi thấy một nụ cười bao dung, tha thứ thoáng hiện từ trên cao tít...
Giọng nói ngọt ngào của chị H. nhẹ nhàng kéo tôi trở về với thực tại:
- Nhìn gì vậy em?
Tôi vồn vã khen:
- Xin lỗi! Chị hát hay quá!
Anh C.H. nhận xét:
- Em hát cũng hay lắm đó nghe, Hùng. Giọng ấm ghê em hén!
Thế rồi cao hứng chúng tôi hát tiếp bài Thà Như Giọt Mưa của Phạm duy, Cơn Mưa Phùn của Đức Huy và nhiều bài khác nữa đủ mọi đề tài không nhất thiết phải là mưa. Chúng tôi mãi vui không để ý đến thời gian trôi qua nhanh và bên ngoài mưa đã tạnh. Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường trước mặt, thầm nghỉ: Trưa rồi mình nên về thôi!
Tôi ngưng đàn, cáo từ anh chị chủ nhà hiếu khách. Anh C.H. nói vội:
- Ở lại ăn cơm với anh chị. Đi mua cái gì về ăn em ơi khỏi nấu nướng lâu lắm.
Tôi cương quyết chối từ vì nghỉ mình sẽ lạm dụng sự tử tế của gia chủ và cũng vì tôi còn nhiều việc phải chuần bị cho chuyến đi ngày mai.
Hai vợ chồng anh C.H. lưu luyến đưa tôi ra tận cổng rào, nhìn tôi băng qua đường rồi mới trở vào nhà. Tôi dừng chân bên gốc cây sao trên vĩa hè, châm lửa điếu Hoa Mai khiêm tốn của mình rồi rít một hơi dài. Lòng tôi không khỏi nghỉ về những chuyện vừa xảy ra như một giấc mộng đẹp. Tôi quay lại nhìn chiếc cổng sắt bên kia đường cứ ngỡ như đó là cánh cổng mở qua một vũ trụ song song mà tôi từng đọc trong các tiểu thuyết khoa học giả tưởng trước đây.
Có tiếng nhạc du dương làm tôi tỉnh giấc mộng Nam Kha để trở về với thực tại 45 năm sau. Ngoài kia mưa đã tạnh và bầu trời bắt đầu hửng sáng. Tôi bất giác cắn nhẹ lên môi để xem mình tỉnh hẳn chưa, vừa kịp lúc nếm thấy một giọt nước mưa mằn mặn.
Sáng nay xem tin tức, nghe đâu mùa đông này El Nino sẽ trở lại dữ dội lắm. Tôi bất giác ngước nhìn lên trần nhà, chỉ thấy bầu trời xanh lơ với một cụm mây trắng trôi lững lờ. Tôi lại thấy nụ cười bao dung, tha thứ ngày xưa xuất hiện từ trên cao tít... Chỉ có người trên đó mới biết được cuộc đời tôi còn được bao nhiêu lần mưa nắng nữa...
Tôi thong thả hớp một ngụm cà phê rồi ngả người ra chiếc ghế Lazyboy. Bài hát Thương Nhau Ngày Mưa đã đến hồi kết:
...Như mưa ngày nào thấm ướt vai em
Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm
Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm
Thương nhau thật nhiều biết mấy tin yêu
Trao nhau trọn tình dẫu có điêu linh
Xa nhau trọn đời vẫn nhớ thương nhau
Thương nhau
Thương nhau
Thương nhau
Little Saigon, California, USA
Saturday, September 5th, 2026
Hung Huynh




